Tĩnh Vân Cư

Thời quang nhất thệ vĩnh bất hồi…..

Minh phủ [Chương 10]

Biên tập: Tử Yên.

=====

Đệ thập chương.

Xe taxi chỉ có thể đưa bọn họ đến một thôn gần đó, việc của bọn họ là phải vào trong thôn tìm một phương tiện khác để đến mục đích.

Muốn đi vào trong làng, phương tiện tốt nhất vẫn là dùng “xe ôm”, bất quá Minh Tiểu Mặc chỉ vừa mới nhìn thấy đã lắc đầu. Ngồi xe taxi chỉ thêm chút nữa thôi hắn cũng không chịu được, xe ôm thì lại càng không.

(giờ em mới biết Trung Quốc cũng có xe ôm đấy o_o)

May mắn người trong thôn nói cho bọn họ, nếu không muốn ngồi xe ôm cũng có thể đi bộ đến, đường cũng không quá dài, chỉ là tốn chút thời gian, có điều con đường đó dẫn thẳng vào trong làng, trước khi trời tối là sẽ đến nơi.

Minh Tiểu Mặc liền quyết đoán đi bộ, dù sao bọn họ không mang hành lý, Tranh Nghệ cũng không mang theo chút đồ đạc gì, vậy nên cứ thế đi tới.

“Ngươi là người nước nào?” Người dân địa phương tò mò hỏi Tranh Nghệ.

“Di? Ta, xem như là người Trung Quốc đi.” Tranh Nghệ suy nghĩ một lát mới trả lời người kia.

“Vậy là ngươi nhuộm tóc? Vậy còn mắt?”

“……….. Ta vốn chính là bộ dạng này.” Tranh Nghệ nói. “Nguyên quán của ta hẳn là ở bên Tây Tạng, ta là người dân tộc thiểu số.”

“Úc…………… ” Mọi người đều là một bộ bừng tỉnh đại ngộ, thì ra là thế a.

.

.

Con đường nhỏ kia bởi vì thường xuyên có người đi lại nên cũng không quá khó đi, bất quá Minh Tiểu Mặc hiện tại chẳng khác chi nhân loại bình thường, thế nên con đường này đối với hắn vẫn là có chút khó khăn.

Lãnh vừa đi vừa giúp đỡ hắn, cứ việc Minh Tiểu Mặc là một vị thiếu gia, thế nhưng không có nghĩa là hắn yếu ớt, mặc dù nhìn qua bề ngoài của hắn thì đúng là vậy. Tranh Nghệ đi đằng trước dò đường giúp bọn họ, thể lực của hắn rất tốt, một chút cũng không có vẻ mệt mỏi. Lãnh tò mò đánh giá hắn, về tổng thể, Lãnh luôn cảm thấy người này có điểm là lạ, nhưng lại không thể nói rõ lạ ở chỗ nào.

Người ở Minh giới đối với khí tức của nhân loại cùng người chết đều rất mẫn cảm, nhưng lần này Lãnh lại cảm thấy có chút hồ đồ. Khí tức của Tranh Nghệ không phải thực tràn đầy, nhìn qua còn có chút mỏng manh. Nếu dùng nhan sắc để biểu thị, khí tức của người bình thường sẽ là hồng sắc tượng trưng cho sinh mệnh, thế nhưng khí tức trên người hắn lại là u lam sắc, là loại nhan sắc thường xuất hiện trên người nhân loại lúc hấp hối.

Có điều, Tranh Nghệ nhìn vẫn thực khỏe mạnh, chút cũng không giống một người lập tức sẽ chết.

Lãnh một bên giúp đỡ Minh Tiểu Mặc, một bên âm thầm suy tính trong lòng. Điều mà hắn để ý nhất chính là, lần đầu tiên Tranh Nghệ nhìn thấy Minh Tiểu Mặc, hắn có nói trên người Minh Tiểu Mặc có mùi thi thể. Lãnh đương nhiên biết đây là lời nói giỡn, thế nhưng…………

Vào lúc chạng vạng, bọn họ cũng đi tới ngôi làng. Ngôi làng này rất nhỏ, nhỏ đến mức nó không có tên. Bất quá gần đây ngôi làng này đột nhiên lại rất có danh khí, nguyên nhân do nó sản xuất ra một loại trái cây. Trải qua nghiên cứu, đó là một loại trái cây rất giàu albumin, bởi vậy nên bán rất chạy, rất nhiều người bởi vì mộ danh mà đến đây mua.

(albumin: một loại protein hình cầu, có tác dụng điều hòa áp suất thẩm thấu của huyết tương, chỉ có trong cơ thể động vật)

“Trái cây giàu albumin?” Minh Tiểu Mặc nghi hoặc dò xét trái cây trong tay, trái cây lớn khoảng một quả trứng gà, toàn thân hồng sắc thục thấu (trong suốt), đưa lên mũi ngửi, nó tỏa ra mùi hương thơm ngát.

Quảng cáo này thật có chút kỳ quái, trái cây giàu vitamin C hắn có nghe nói qua, thế nhưng albumin cũng sẽ có trong trái cây sao?

Ngôi làng nhỏ như vậy đương nhiên không có khách sạn, bất quá bởi vì trái cây này quá mức nổi danh, khách đến mua rất nhiều, thế nên người làng cũng sẽ dành ra một nhà nghỉ nho nhỏ cho hành khách nghỉ tạm.

Minh Tiểu Mặc nằm ngửa trên giường, đem trái cây trong tay soi dưới ánh đèn huỳnh quang. Phải thú nhận, đây là một loại trái cây thực mê người, dưới ánh đèn huỳnh quang nhìn có vẻ rất tốt. Nghe nói nó thuộc về họ Táo……….. Thế nhưng nhìn thế nào cũng không thấy nó giống táo a.

Cửa phòng Minh Tiểu Mặc bị đẩy nhẹ, Tranh Nghệ đứng ở cửa, trên hành lang không bật đèn, cho nên thân thể hắn bị ngọn đèn chiếu hết phía trước, toàn bộ đằng sau lại hãm trong bóng tối.

“Thoạt nhìn không quá giống trái cây.” Tranh Nghệ không yên lòng nói, sau đó chậm rãi đi vào trong.

“Vậy giống cái gì?” Minh Tiểu Mặc ngồi dậy, đôi mặc đồng vẫn chăm chú nhìn trái cây hồng sắc no đủ trong tay.

“Có điểm giống…………. ” Tranh Nghệ đi hẳn vào trong phòng, ngồi bên cạnh Minh Tiểu Mặc.

“Giống cái gì?” Minh Tiểu Mặc quay đầu nhìn Tranh Nghệ, lúc này mới phát hiện gương mặt tuấn mỹ của hắn cách mình quá gần. Minh Tiểu Mặc không quá quen với khoảng  cách này, có lẽ Tranh Nghệ khi nhìn người khác luôn thích nhìn gần như vậy, thế nhưng khoảng cách này đã vượt qua phạm vi phòng bị của Minh Tiểu Mặc.

Đôi mắt Tranh Nghệ là thâm hồng sắc hiếm thấy, giống như nhan sắc của huyết khô cạn lại mà thành, mặc dù phần lớn huyết khi hô cạn lại đều sẽ là hắc sắc, đó là do tác dụng của oxy hóa. Bất quá khi nhìn gần vào đôi mắt Tranh Nghệ vẫn là có cảm giác như vậy.

Kết quả, Minh Tiểu Mặc quả thật là tính tình không tốt, hắn vung tay lên muốn đầy Tranh Nghệ ra, bởi vì Minh Tiểu Mặc không quen cùng người xa lạ thân cận như vậy, nếu nói theo cách nói của hiện đại, hắn chính là một đứa trẻ tự bảo hộ mình quá độ.

Vào lúc Minh Tiểu Mặc hạ tay xuống, cổ tay lại bị Tranh Nghệ nắm lấy, khiến cho hắn nhíu mày.

“Thật sự là vị thiếu gia tính tình kém.” Tranh Nghệ cười hì hì nắm tay Minh Tiểu Mặc, thâm hồng sắc nhãn mâu thoải mái đối diện với đôi mặc đồng đầy phẫn nộ của Minh Tiểu Mặc.

Bàn tay Minh Tiểu Mặc thon dài trắng nõn, móng tay hơi dài, phấn hồng sắc khỏe mạnh. Cổ tay hắn bị người nắm lấy, còn đang giãy dụa, tạo nên một độ cung xinh đẹp. Tranh Nghệ nhìn cổ tay nằm trong tay mình, bỗng nhiên nghĩ đến, đôi bàn tay xinh đẹp này nếu bị nhuộm đẫm tình dục, không biết sẽ còn vặn vẹo thành bộ dáng gì nữa.

Giống như là bị mê hoặc, hắn hơi hơi cúi đầu, thật cẩn thận, để môi mình rơi trên những ngón tay xinh đẹp kia.

“Ba,” Thanh âm thanh thúy vang lên trong căn phòng im ắng, Minh Tiểu Mặc vẫy vẫy bàn tay, mặc đồng quật cường nhìn nam nhân đang bụm mặt bên cạnh.

Vừa lúc này Hàn mở cửa tiến vào, Tranh Nghệ cười khổ ôm một bên mặt, không tính toán giải thích gì. Vì thế, Hàn đi tới bên cạnh Minh Tiểu Mặc, nhìn trái cây nằm trong tay hắn.

“Mặc thiếu gia, ngài chỉ có một quả thôi sao?” Hàn mang trái cây tới, quyết định không nhìn đến tình huống vừa mới phát sinh. Nếu Minh Tiểu Mặc không ra lệnh, hắn đương nhiên không có ý kiến gì về việc này.

“Ân.” Minh Tiểu Mặc trừng mắt nhìn Tranh Nghệ, tùy ý lên tiếng.

“Điếm trưởng cho ta ba quả.” Hắn có chút kỳ quái gãi đầu.

“Ta có năm quả.” Tranh Nghệ giơ tay phát biểu.

“Vì sao ta lại ít nhất?” Minh Tiểu Mặc tức giận nhìn trái cây trong tay Hàn.

Vì tránh cho Minh Tiểu Mặc lại nổi quạu, Lãnh lập tức chuyển dời đề tài: “Cái kia………. Mặc thiếu gia, không khí trong làng này dường như có chút là lạ?”

“Tỷ như?” Minh Tiểu Mặc lấy đi trái cây trong tay Lãnh, tiếp tục tựa vào đầu giường chờ hắn nói.

“Này……….. ” Lãnh hơi do dự nhìn Tranh Nghệ. Minh Tiểu Mặc không chút để ý khoát khoát tay: “Không cần quan tâm đến hắn.”

Lãnh nói: “Khí tức trên người mỗi người đều là hồng sắc tượng trưng cho sinh mệnh………….. “

“Nói như vậy nghĩa là sao?” Tranh Nghệ tò mò nhìn Lãnh.

Lãnh nhìn ra ngoài cửa sổ nói tiếp: “Có nghĩa là, trên người nhân loại bình thường, khí tức hiện ra đều là hồng sắc.”

“Vậy có gì không đúng a?”

“Nhưng là, trong một ngôi làng còn có tiểu hài tử, có lão nhân, có người sinh bệnh cùng người khỏe mạnh, vậy nên tất cả mọi người không thể đều hiện ra hồng sắc.” Lãnh nhẹ nhàng nói. Đương nhiên, hắn còn chưa nói ra, khí tức trên người Tranh Nghệ là u lam sắc.

“Các ngươi là người nào? Pháp sư? Hay là thông linh gì đó?” Tranh Nghệ nghi hoặc nhìn Minh Tiểu Mặc. (thông linh: giống như bà đồng ở VN mình, đại khái là những người có thể giao tiếp với linh hồn)

“Ta là người bình thường, hắn sao……… “, Minh Tiểu Mặc chỉ chỉ Lãnh, “Hơi có một chút, ừm, đặc dị công năng. Ngươi cũng biết đấy, hiện tại trên thế giới nồng độ phóng xạ cũng khá cao, khó có thể đảm bảo hài tử sinh ra có hay không thuận tiện mang theo đặc dị công năng nào đó.” (thế nào là “thuận tiện mang theo” hở? Bộ đặc dị công năng là dễ mang như vậy sao? ò_ó)

Tranh Nghệ giống như là bừng tỉnh đại ngộ, còn Lãnh lại chỉ có thể cười khổ.

“Chúng ta được ủy thác đến xem ngôi làng này. Là nhị thúc của đệ đệ của cháu của gia gia của thê tử của ca ca Lãnh mất tích, đúng không nhỉ?” (=.=)

“Đúng……….. Đúng vậy.” Lãnh gật đầu.

“OK, vậy xin mời nói tiếp đi, Lãnh tiên sinh.” Minh Tiểu Mặc nâng tay làm một thủ thế mời nói.

“Mặt khác chính là……… ” Lãnh lấy ra di động trong túi, hướng màn hình về phía Minh Tiểu Mặc. “Di động không có tín hiệu.”

“………… Nơi này cách thành phố cũng không phải là quá xa.” Tranh Nghệ nghi hoặc nói, sau đó lấy di động ra, mở máy, quả nhiên một chút tín hiệu cũng không có.

Minh Tiểu Mặc vươn tay nhấc lên điện thoại đặt trên đầu giường, đưa đến bên tai, sau đó giơ ống nghe lên. “Không có thanh âm.”

“Này nói lên cái gì?” Lãnh cau mày nhìn ra ngoài cửa sổ.

Minh Tiểu Mặc cầm điều khiển mở TV ra, trên màn hình chiếc TV kiểu cũ hiện ra một mảng nhiễu loạn, kênh nào cũng như vậy.

“Như vậy tối hôm nay………. ” Tranh Nghệ ôm lấy gối đầu, “……… ta muốn ngủ ở nơi này, ta sợ……….. “, sau đó rất phối hợp lộ ra biểu tình đáng thương.

“Như vậy, ta có thể hỏi ngài một vấn đề hay không?” Lãnh chuyển tầm mắt dò xét sang người kia.

“Xin hỏi.” Tranh Nghệ vẫn ôm chặt gối đầu nói.

“Mục đích ngài tới đây là gì?” Lãnh hỏi.

“………. Cũng giống các ngươi thôi.” Tranh Nghệ mở to mắt nói. “Nhị a di của tỷ tỷ của chất nữ của nương của lão công cúa đệ đệ ta mất tích ở đây……. ” (=.=)

“Từ từ, lão công của đệ đệ ngươi?” Lãnh kinh ngạc nhìn Tranh Nghệ.

“Úc, hiện tại đồng tính luyến ái là hợp pháp thôi.” Tranh Nghệ nheo mắt cười nhìn Minh Tiểu Mặc, người kia chỉ là hừ lạnh một tiếng.

Đúng lúc này, đèn bỗng nhiên tắt phụt.

“Sao lại thế này?” Lãnh phát ra thanh âm kinh ngạc, ngay sau đó thanh âm chợt di chuyển vị trí, nghe tiếng bước chân hắn, đại khái là đi ra cửa.

Quả nhiên, không lâu sau truyền đến tiếng mở chốt cửa. “Giống như cúp điện?” Thanh âm Lãnh từ ngoài cửa truyền vào.

“………. Là đến giờ ngủ sao?” Minh Tiểu Mặc bất an nói.

“Bên ngoài một chút thanh âm cũng không có………… ” Lãnh đột nhiên nói.

Minh Tiểu Mặc nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi đó là một mảnh yên tĩnh, không có đèn cũng không có thanh âm, bởi vì cửa sổ vừa nhỏ vừa thấp, vậy nên ánh trăng cũng chỉ chiếu đến được một góc nhỏ trong phòng.

“Có lẽ nông dân quen đi ngủ sớm……….. ” Minh Tiểu Mặc còn chưa nói dứt lời, thân thể đã bị kéo vào một cái ôm ấm áp.

“Ngươi buông!” Minh Tiểu Mặc bắt đầu giãy dụa trong ngực nam nhân.

“Hư………. ” Tranh Nghệ ghé vào bên tai Minh Tiểu Mặc, phát ra một tiếng hư nhẹ nhàng.

Bên ngoài khung cửa sổ nhỏ thấp, có thứ gì đó chợt lóe mà qua.

“Lãnh! Đi theo nhìn xem.” Minh Tiểu Mặc lập tức nói.

“Nhưng là………. “

“Nhanh đi!”

“Vâng.” Thanh âm vừa dứt, trong phòng đã không còn hơi thở của Lãnh.

=====

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: